Đơn độc

(VNGL – Thơ).

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Thật sự ai đã lựa chọn con đường đơn độc
Trong thẳm sâu
Đáy mơ hồ
Một nụ xuân chớm nở trong mắt con mèo đen
Khói phủ giấc ngày
Ai cũng có thể đi tiếp được
Còn chúng ta thì không

Cửa đã đóng
Có một đơn côi như vầng trăng
Có một rùng rợn như cành gãy
Chẳng khi mong cầu ánh sáng dưới những ngọn đèn vàng

Em sẽ lạc vào lòng ai
Ngàn cánh chim đang vụt bay giữa đêm mê
Tôi ơ thờ bóng tối
Chúng ta có quyền chối từ những nở rộ
Để đi vào miên man

Thật tiếc
Chẳng còn gì cũ
Khi ngày chẳng lạc bước vào nhau
Giấc ngủ giữa mê lộ
Em nhấn mình vào xoáy nước
Những cánh hoa muốn khóc thét nhưng chúng chỉ mỉm cười
Chúng cũng chìm vào vòng xoáy
Của nỗi buồn thiên thanh.

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm