Giấc mơ người thổi sáo

(VNGL – Thơ).

Không thể hát thơ
Khi anh luôn áp môi vào lóng trúc

Và thổi hơi thở điệu đà nung ruột gan em

Từ em đã rung lên
Hay từ hồn anh thổi

Bởi sự hòa quyện của hai chúng ta chăng?

Người thổi sáo và ống sáo

Bài tình ca cứ thế vang vang

Khúc Trương Chi ngày xưa đã về
Khúc cô đơn khát giữa khuya vừa vọng
Một chàng trai xấu xí như anh

Được áp môi vào em đã là hạnh phúc

Trúc ơi! Anh không nỡ nhìn em đứng một mình

Dẫu em xinh

Trúc ơi! Anh không nỡ cắt em ra thành nhiều đoạn
Để giữ cái lóng nhỏ óng ánh cho riêng mình

Dẫu nâng niu em như nâng niu tiếng sáo

Anh sợ đau lòng em?
Trên sông – Thuyền chúng ta cứ lững thững trôi
Như ý nghĩ của anh
lững thững trộn vào những hạt sương bùi bùi

Mơ mình hóa thành một Trương Chi rất khác

Một Trương Chi cả đời

Thủy chung với trúc…!

LÊ VĂN HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…