(VNGL – Thơ).
Không thể hát thơ
Khi anh luôn áp môi vào lóng trúc
Và thổi hơi thở điệu đà nung ruột gan em
Từ em đã rung lên
Hay từ hồn anh thổi
Bởi sự hòa quyện của hai chúng ta chăng?
Người thổi sáo và ống sáo
Bài tình ca cứ thế vang vang
Khúc Trương Chi ngày xưa đã về
Khúc cô đơn khát giữa khuya vừa vọng
Một chàng trai xấu xí như anh
Được áp môi vào em đã là hạnh phúc
Trúc ơi! Anh không nỡ nhìn em đứng một mình
Dẫu em xinh
Trúc ơi! Anh không nỡ cắt em ra thành nhiều đoạn
Để giữ cái lóng nhỏ óng ánh cho riêng mình
Dẫu nâng niu em như nâng niu tiếng sáo
Anh sợ đau lòng em?
Trên sông – Thuyền chúng ta cứ lững thững trôi
Như ý nghĩ của anh
lững thững trộn vào những hạt sương bùi bùi
Mơ mình hóa thành một Trương Chi rất khác
Một Trương Chi cả đời
Thủy chung với trúc…!
LÊ VĂN HIẾU
