Lê Văn Hiếu

Dịu dàng em

Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố

Thơ dự thi của Lê Văn Hiếu

Ta lăn lóc đứng ngồi
Ta lên rừng xuống bể
Nay ta chín – ta vẫn là hạt gạo
Vẫn đăm đắm cánh đồng chiều
Vẫn thương câu hát gánh qua sông…

Thơ dự thi của Lê Văn Hiếu

Lắm lúc thả con mắt lên đám mây trời
Sờ lên ngực vuốt rịn giọt mồ hôi
Nghe xương khớp chuyển mình
Nghe lá trong vườn buông tóc rũ

Gót thu

Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em

Em giòn khi mơn man

Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Ngọn đèn

Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt

Trăng thức

(VNBĐ – Thơ).  Trăng có chợp mắt được chút nào không nhỉ Hình như nó thức thì phải Nó bận dát vàng trên đồi cỏ Hình như đêm nay nó bận làm đẹp Treo rèm mi cong lên trời Rèm mi là vầng trăng thật

Dịu dàng em

Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố

Thơ dự thi của Lê Văn Hiếu

Ta lăn lóc đứng ngồi
Ta lên rừng xuống bể
Nay ta chín – ta vẫn là hạt gạo
Vẫn đăm đắm cánh đồng chiều
Vẫn thương câu hát gánh qua sông…

Thơ dự thi của Lê Văn Hiếu

Lắm lúc thả con mắt lên đám mây trời
Sờ lên ngực vuốt rịn giọt mồ hôi
Nghe xương khớp chuyển mình
Nghe lá trong vườn buông tóc rũ

Gót thu

Ta rơi như chiếc lá
em thương thì về làm mùa thu với ta
mùa thu không chỉ mỗi mình
dẫu thêm vàng em

Em giòn khi mơn man

Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Ngọn đèn

Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt

Trăng thức

(VNBĐ – Thơ).  Trăng có chợp mắt được chút nào không nhỉ Hình như nó thức thì phải Nó bận dát vàng trên đồi cỏ Hình như đêm nay nó bận làm đẹp Treo rèm mi cong lên trời Rèm mi là vầng trăng thật