Lê Văn Hiếu

Khi ngột ngạt cất lời

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). Thơ sinh ra từ đâu? Từ nỗi buồn, chắc rồi. Và một biểu hiện khác của nó – tột cùng của hoan lạc: cái cô đơn. Những vui vẻ đề huề, những xướng ca, tức cảnh ngâm vịnh,

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em

Khi ngột ngạt cất lời

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). Thơ sinh ra từ đâu? Từ nỗi buồn, chắc rồi. Và một biểu hiện khác của nó – tột cùng của hoan lạc: cái cô đơn. Những vui vẻ đề huề, những xướng ca, tức cảnh ngâm vịnh,

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em