Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ).

Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ
Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị?

Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào
Hay ai đó trồng rồi Thị trộm?

Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực
Biết bắt gió
Biết làm cho Ta cười rồi tê người?

Trong mắt Ta Thị đẹp
Trong mắt Thị Ta rất người

Chợt nhớ Ta chưa một lần sinh nở
Mà vẫn…
Bầy đàn đó thôi…?

LÊ VĂN HIẾU

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất