(VNGL – Thơ).
Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng
Có người khâu những tờ sạch
bằng thớ hồng xiêm chín lựng bên kia mũi đao
hoa đại mọc từ tiếng mối
lò sưởi ấm lên dưới ngực cơn mưa
những chân dung trên tường âm thầm tự cởi
để sự có mặt im lặng đầy lên
Tinh sạch không còn là màu trắng
con sóc uống hết chiếc bóng của mình
đám mây trả lại khoảng trống
chiếc lá sau hè rơi lên cao…
HOÀNG ĐĂNG KHOA