(VNGL – Thơ).
Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng
tám phương tứ hướng
chỉ mênh mông
cạn ngày em ráo hoảnh những ánh nhìn
niềm tin di cư vào một khuya mùa hạ
đất dưới chân hóa ngàn vực thẳm
chơ vơ em đóa cúc đắng
gục tàn
biển bao dung ôm lấy triệu thân tàu
sóng hát lời ru
dẫu đôi lần cuồng nộ
em chẳng thể một lần độ lượng
niềm yêu như thể đức tin
không thể nào cào cấu vết thương
xót lòng biển khi ôm em vỗ về mà muối thì chát mặn
em vẫy vùng nơi thẳm sâu tuyệt vọng
vẫn chẳng thốt nên lời
dù một lời
để vợi bớt đắng cay
bất lực em
bất lực biển
bất lực yêu thương
cứ bất lực ngó trân những đớn đau vật vã
dù đã ôm vào lòng biển cả
xót xa này chẳng khỏa lấp nỗi buồn kia
biển ngàn năm đã cạn ở trong em
những chấm tròn lân tinh níu em về phía sáng
tàu chuối mỏng manh
xác xơ ngày biển khóc
em nhận lại mình
trước xa lạ chính em.
NGÔ THANH VÂN