Đồng bằng thơm hương

(VNGL – Thơ).

Nghiêng cơn mưa chiều
Trút dầm mái phố
Mùa xanh từ độ
Theo cánh chim về

Mỏi mòn mắt lá
Mưa tắm mát mùa
Bàn chân khuấy nước
Dịu dòng sông xưa

Ủ say men lạ
Một chút cay nồng
Hỏi ngày vui cũ
Mây màu đục trong?

Đồng bằng lạc gió
Mùa quên lối về
Ừ thôi đất ngọt
Thơm bùi hương quê

Ruộm vàng bóng nắng
Tháng Mười bấc non
Đậu rồng khoe sắc
Tím biếc trên giàn

Heo may chớm nở
Lúa trổ đòng đòng
Vô tình con nước
Đẩy buồn mênh mông…

Những chiều mưa bấc
Bâng quơ nỗi niềm
Chèo ai ngược sóng
Neo ở triền sông…

Đồng bằng lạc gió
Mưa rơi đầy thềm
Vàng bông điên điển
Ánh màu mật tươm

Thềm xanh bóng nhớ
Đồng bằng thơm hương…

HUỲNH THÚY KIỀU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa

Nụ hôn mắt

Đã gặp cố nhân rồi
Thôi em, đừng ngoảnh mặt
Không hôn được bằng môi
Hãy mi bằng khóe mắt.

Phật hoàng Trần Nhân Tông

Có thể Người đã chán ngôi vua
Mệt mỏi những trắng đen ngày ngày tung hô vạn tuế
Có thể Người nghĩ ngai vàng rồi cũng thành dâu bể
Có thể… Nhân gian tự cổ vốn vô thường!