Quà tặng của thời gian

(VNGL – Thơ).

Bên góc trường cũ cũ
Lòng ta bỗng xưa xưa
Dấu chân rêu thềm cỏ
Nắng chạm vào đòng đưa

Dường như trên bục giảng
Còn vang vang tiếng thầy
Mắt cô buồn hôm ấy
Còn xao xác heo may

Bài học hoài không thuộc
Ai quét lá sân trường
Đường về ôi xa thế
Bóng hai người cô đơn

Kìa áo ai khép mở
Đẹp như một bài thơ
Lòng ai như trang vở
Thơm tho và dại khờ

Như loài yêu bé nhỏ
Treo xác lên ngực mùa
Chao ôi, bầy nhung nhớ
Đã người lớn hay chưa.

TRIỀU LA VỸ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông quê

Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa

Nụ hôn mắt

Đã gặp cố nhân rồi
Thôi em, đừng ngoảnh mặt
Không hôn được bằng môi
Hãy mi bằng khóe mắt.

Phật hoàng Trần Nhân Tông

Có thể Người đã chán ngôi vua
Mệt mỏi những trắng đen ngày ngày tung hô vạn tuế
Có thể Người nghĩ ngai vàng rồi cũng thành dâu bể
Có thể… Nhân gian tự cổ vốn vô thường!