(VNGL – Thơ).
Đã gặp cố nhân rồi
Thôi em, đừng ngoảnh mặt
Không hôn được bằng môi
Hãy mi bằng khóe mắt.
Ngọn lửa dù sắp tắt
Vẫn tàn đêm bập bùng
Ai bảo tình yêu chết
Nhịp tim không còn rung?
A… có thể ta khùng
Ta nói lời vô nghĩa
Nhưng quay về tứ phía
Em chắc lòng em không?
Xin một ly rượu nồng
Sưởi cho bờ môi lạnh
Xin một giọt lệ trong
Rửa trôi nghìn ảo ảnh…
Chim kia không liền cánh
Môi nọ đã hờn môi
Hôn nhau bằng sóng mắt
Bóng chiều loang ngậm ngùi!
NGUYỄN NGỌC HƯNG