Thơ dự thi của Lê Văn Hiếu

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Ta lớn lên trong thúng mủng giần sàng

Đàn chim bấu cong cả bụi tre già
Bấu vào ta nỗi nhớ

Ngoại ta từng cõng câu hò qua sông
Để tìm chồng – tìm vợ
Khắc khoải nhịp chày giã nát đêm trăng

Rồi ta có mẹ – mẹ ta có con
Ta chắc lép giần sàng sinh ra ở đó

Ta trắng tinh hay ta còn bọc vỏ
Câu hò xưa đã bóc lụa ta rồi

Ta lăn lóc đứng ngồi
Ta lên rừng xuống bể

Nay ta chín – ta vẫn là hạt gạo
Vẫn đăm đắm cánh đồng chiều
Vẫn thương câu hát gánh qua sông…

 

Chia bão từ quê

Ở đây cũng sốt sắng gió, sốt sắng mưa, sốt sắng nghiêng cây, cây cúi rạp buồn
Chiếc lá rơi găm vào ta nỗi nhớ, giờ mẹ ta ở quê không biết làm sao nữa, mẹ có lạnh lắm không?
Mưa quê có nhiều, đường quê có ngập, đồng quê có tràn?
Tự dưng ập vào ta nhiều trận lụt, ta buồn
Tự dưng nhớ những bè kiến nổi trôi, xoáy trong dòng nước bạc lòng ta chông chênh
Lòng ta tiếc những hạt gạo ngày ngày kiến tha về tổ, cái tổ đầy ngập lụt; ta thương…

LÊ VĂN HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa