(VNGL – Thơ).
Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm
Sáu tháng mưa
bùng lên
như khói cháy
như sương ru
xé từng khoảnh khắc
con đường ngún lại
thẩn thơ trước những vội vàng
Sáu tháng mưa
xối vào đợi chờ
người mải thác ghềnh riêng
ô cửa trượt vào khoảng vắng
Ta đứng nhìn từng kỉ niệm trôi xanh
xanh đến… không bao giờ trở lại
Sáu tháng mưa
phong kín đầu ngày
những đỉnh trời mây khép
mình đã sống chật hết thời gian
mà già đi không phải bởi thời gian
Như có giọng người từ nứt nẩy ban sơ
ta tự soi trong ta mầm hạt cũ
có lên xanh từ phía chơ vơ
Sáu tháng bãi bờ
ta với cơn mưa.
LỮ HỒNG
