Muộn màng

(VNBĐ – Thơ).

(Về Ba Má kính yêu)

Ngẩng đầu lạy khoảng trời xanh
Cúi đầu lạy nấm đất thành thiên thu
Tro tiền nhang khói mịt mù
Lặng trong tiếng nấc khóc người trăm năm

Nhớ thương như khói đi vòng
Nỗi đau như đá nặng trong phận này
Mây xa vương ánh mắt đầy
Giật mình mình đã trắng đầu mẹ cho

Xưa qua sông mẹ làm đò
Đời mênh mông có bến bờ của cha
Bây giờ lạy bóng ngày qua
Liêu xiêu vàng mã, nhạt nhòa khói nhang

Lạy trời lạy đất muộn màng
Mình con giữa chốn trần gian… nát lòng!

NGÔ VĂN CƯ

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.