Ngọn đèn

(VNBĐ – Thơ).

(Kính tặng Nội)

Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt
Rồi kéo theo hồn tôi đi theo hẫng hụt
Gieo vào hồn tôi đầy khổ đau.

Tôi biết ở nơi đó có một người đang sống,
Sống già cỗi, sống yếu ớt.
Người không chịu bỏ nơi “chôn rau” của mình
Quê hương sinh ra, và sinh ra với quê hương
Qua người tôi thấy chất keo của đất.

Tôi biết ở nơi đó người rất hiền,
Im lặng và im lặng
Không một lời, không một âm nằng nặng.
Những ngọn roi luôn đập vào tôi
Đêm đêm về, tôi đau nhức.

Đau lan cả ngày,
Ánh sáng đời tôi bị nỗi đau che khuất
Lem luốc mặt trời,
Tôi hóa người lem luốc.

Những tín hiệu, những điềm báo, không lời
Bất chợt nghĩ đến người, tôi bật khóc.

LÊ VĂN HIẾU

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…