Đêm hát

(VNBĐ – Thơ).

Bao anh em thân thiết
Hát vang trong mộng dài
Mẹ gọi xuống ăn bánh
Giật mình chẳng còn ai

Mấy chú về với đất
Tiếng ca còn trong đời
Có người đang nằm bệnh
Người thì nghễnh ngãng tai

Mấy cô em như ngọc
Cũng theo nhau qua rồi
Tiếng còn trong và ngọt
Mơ hồ trong gió thôi

Bàng hoàng thương nhớ sao
Trăm năm nào đâu nhiều
Bao anh em thân thiết
Bây giờ còn bao nhiêu…

PHẠM VĂN PHƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng