Đồng đội

(VNBĐ – Thơ). Ngày ấy
đồng đội tôi giành nhau ra trận
sẵn sàng nhận cái chết về mình để bạn được bình an

Ngày ấy đồng đội nhường gạo cho nhau
ăn củ mài, ngọn mì thay bữa
điếu thuốc chia ba

Trước trận đánh
quây quần bên nồi khoai mẹ nấu
cười nói râm ran

Tối về
mẹ hỏi
thằng Hùng, thằng Mạnh đâu?
lũ chúng tôi
đứng lặng
cúi đầu

Mẹ lặng lẽ
giấu giọt nước mắt
vào cắm thêm hai nén nhang mẹ khấn…

Ngày ấy
đại đội còn mười ba tay súng
giữa trận đánh khốc liệt
đơn vị được bổ sung quân số
chưa kịp biết tên
nhớ mặt

Tất cả ra trận
qua những ngày khói lửa
tiếng súng tạm yên
khói bụi tan dần
những người lính xả thân chiến trường
tay còn ôm vũ khí

Họ thanh thản ra đi
trên bia mộ
khắc ngày hy sinh
tên tuổi ghi vào lòng đất
họ thành anh hùng vô danh

Đồng đội tôi sau chiến tranh
người làm tướng
kẻ làm quan
đứa cày ruộng cuộc sống gian nan

Giờ
ai còn
ai mất
ai lên chức ông chức bà
ai cảnh đơn côi?

Tự hào thay
chúng ta đã làm tròn bổn phận người lính
gánh số phận dân tộc trên vai
trong cuộc trường chinh vĩ đại!

NGUYỄN NGỌC LỐI

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.