Ngày đợi nắng làng Hồ

(VNBĐ – Thơ). 

Lên vùng cao chế tác giả sơn
Hồn lạc giữa khí thiên mây điệp
Dòng nước ngược làng Hồ nhận biết
Những ai “đi dễ khó về”.

Ở đâu yên lành ở đó là quê
Ai còn đoái thương xứ mình nghèo khó
Còn mơ màng em chiều ngó nghiêng qua ngõ
Gửi xót xa vào mộng bình thường.

Thằng bạn móm mỏng đời như sương
Nhìn khói tụ khi còn khi mất
Bàn tay sờ cây gai tứa mật
Nâng rượu nẫu lên ấm chút nẫu suông.

Ở với làng Hồ ngày đợi nắng hong
Mưa réo riết rừng tuột dài rừng khát
Biết ơn em! Lặn lội đất bạc màu thất bát
Đãi bữa cao nguyên san sẻ nao lòng.

ĐÀO VIẾT BỬU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…