Đồi Thi Nhân

(VNBĐ – Thơ). 

Gió vít cây lang bang từ dưới chân đồi
Chiều đổ bóng nghìn câu thơ đáy huyệt
Nằm nghe đất thở ghì nén duyên muộn
Buộc mật đắng sang canh lưng lửng hốc nhìn.

Nào ai cân được chữ
Nào ai cầm nổi mưa
Nào ai đong phận thừa
Cho mùa xuân tự chín.

Trăng – nhân ảnh gặp nhau nâng bổng
Bẻ then lịm hối hả hái dâu
Vĩ Dạ mặn môi người xưa cắt nghĩa
Để chiều nay khăn trắng vít trên đầu.

Sém nhớ nhung trăng vội tìm người uống
Một cõi quên trên đỉnh nhớ lắt lay
Thèm nhốt gió và láng cong chếnh choáng
Sẫm chuỗi người trăng chết đuối vớt suông…

THY NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiều Pleiku, bản hòa tấu của gió

Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên…

Chạm vào hạnh phúc

Nam lầm lũi dắt xe vào một mái hiên cũ ven đường, nơi tấm bảng sơn đỏ đã tróc lở gần hết, chỉ còn sót lại mấy chữ nhòe nhoẹt. Chẳng còn lựa chọn nào khác, anh đành tấp vào tiệm sửa xe xập xệ…

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Lên men mùa xuân

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian 
trôi không đầu không cuối 
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười