Trong linh giác mùa xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Cái rét tháng Giêng ướp giọt sương lá
bầy chim cất tiếng hót trong khu vườn buổi sáng
làm nhớ màu xanh hàng rào đầy những cây duối, dủ dẻ, râm bụt, bạch hạc
của mùa xuân cũ thơm kí ức…

Con đường đất nhiều hoa xuyến chi
nơi dấu chân bà tôi gánh đôi niềng chất đầy hoa quả,
cô láng giềng hong tóc bên giếng nước
mẹ khơi bếp lửa chiều xuân
tiếng gió thổi dồn về khoảnh sân hoa…

Ra đình làng tháng Giêng cùng bọn trẻ chơi Ô ăn quan
người già ngồi ôn lại một năm thu hoạch thóc lúa
như có sự hiện diện của nghìn năm trên bầu trời dân dã
giữa con người và trời đất
Thần và Phật
tôi và em…

Nơi tôi được sinh ra để nghe thế giới đang chuyển nở,
những bông hoa
người già nhất trong làng đang đọc dưới mái đình
một bài thơ của bếp lửa,
trong linh giác mùa xuân…

TRẦN QUỐC TOÀN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn