admin

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em

Quanh ta rồi trôi xa

(VNBĐ – Thơ).  họ quấn quýt quanh ta không nói lời ba hoa mắt họ nhìn như hoa nở sớm mai chan hòa đó là điều tôi thấy mắt họ nhìn lấp láy đó là điều tôi mơ sau một ngày bơ phờ những chớp

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Ô nhiễm tiếng… ca

(VNBĐ – Bút ký). Những năm gần đây, với sự tiện lợi, giá cả bình dân, dịch vụ “karaoke di động” ngày càng phát triển rầm rộ. Do không được kiểm soát, loại hình dịch vụ này trở thành nỗi ám ảnh của cộng đồng

Trần Quang Khanh và những tiêu điểm thẩm mỹ thơ

(VNBĐ – Đọc sách). 1. Hơn 35 năm theo nghiệp báo chí và văn xuôi để bây giờ Trần Quang Khanh mới bừng tỉnh rằng thơ không thể thiếu trong đời và trong những thẳm sâu tiềm thức của mình; để thành tiếng nói trữ

Người của muôn năm không cũ bao giờ

(Đọc tập truyện ngắn Bóng rồng, Nxb. HNV, 2020 của Triều La Vỹ) (VNBĐ – Đọc sách). Với 13 truyện ngắn của tập truyện, nhà văn Triều La Vỹ đưa người đọc “gặp lại” các nhân vật lịch sử và văn hóa: Mạc Đăng Dung,

Xuân của người xóm trọ

(Viết tặng một người anh xa xứ ở trọ gần nhà) (VNBĐ – Văn trẻ). Bỗng đâu bung sắc mai vàng Bay về xóm trọ cả ngàn giọt xuân Mà sao lãng đãng chưa mừng Bàn chân viễn xứ bâng khuâng trở về? Thềm nhà

Xuân không tha phương

VNBĐ – Văn trẻ). Nơi đó có lạnh không, Em, xứ sở tôi nắng ấm Mùa nào chim đậu trên cây trâm Chim kể tôi nghe lời mùa xuân có em bên bếp lửa Tôi yêu em, cuộc sống như chim trời Cuối đông rồi,

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em

Quanh ta rồi trôi xa

(VNBĐ – Thơ).  họ quấn quýt quanh ta không nói lời ba hoa mắt họ nhìn như hoa nở sớm mai chan hòa đó là điều tôi thấy mắt họ nhìn lấp láy đó là điều tôi mơ sau một ngày bơ phờ những chớp

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Ô nhiễm tiếng… ca

(VNBĐ – Bút ký). Những năm gần đây, với sự tiện lợi, giá cả bình dân, dịch vụ “karaoke di động” ngày càng phát triển rầm rộ. Do không được kiểm soát, loại hình dịch vụ này trở thành nỗi ám ảnh của cộng đồng

Trần Quang Khanh và những tiêu điểm thẩm mỹ thơ

(VNBĐ – Đọc sách). 1. Hơn 35 năm theo nghiệp báo chí và văn xuôi để bây giờ Trần Quang Khanh mới bừng tỉnh rằng thơ không thể thiếu trong đời và trong những thẳm sâu tiềm thức của mình; để thành tiếng nói trữ

Người của muôn năm không cũ bao giờ

(Đọc tập truyện ngắn Bóng rồng, Nxb. HNV, 2020 của Triều La Vỹ) (VNBĐ – Đọc sách). Với 13 truyện ngắn của tập truyện, nhà văn Triều La Vỹ đưa người đọc “gặp lại” các nhân vật lịch sử và văn hóa: Mạc Đăng Dung,

Xuân của người xóm trọ

(Viết tặng một người anh xa xứ ở trọ gần nhà) (VNBĐ – Văn trẻ). Bỗng đâu bung sắc mai vàng Bay về xóm trọ cả ngàn giọt xuân Mà sao lãng đãng chưa mừng Bàn chân viễn xứ bâng khuâng trở về? Thềm nhà

Xuân không tha phương

VNBĐ – Văn trẻ). Nơi đó có lạnh không, Em, xứ sở tôi nắng ấm Mùa nào chim đậu trên cây trâm Chim kể tôi nghe lời mùa xuân có em bên bếp lửa Tôi yêu em, cuộc sống như chim trời Cuối đông rồi,

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc