Tháp

(VNBĐ – Thơ).

Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất
Như một loài cây bằng đất nung
Trên thân cành xum xuê của nó
Một bông hoa vừa nở
Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng

Ngọn tháp bí mật ấy
Là chiếc bình đựng đầy ánh sáng
Của đức tin và cứu rỗi
Đưa cõi sống này vượt qua
Miền bi địa của hoang tàn

Người vũ nữ sa thạch
Nàng vừa là cây vừa là bình
Nàng vừa sinh nở vừa rót đầy thế gian
Cả một đồi tháp sắp sửa bay lên
Bay lên tận trời xanh
Nhưng chỉ là sắp sửa

Bởi cuộc bay của cánh chim bằng đất
Như ngọn lửa trôi ngược
Về miền linh địa lặng yên
Miền cổ tháp sắp sửa bay lên
Còn miền mây trắng vẫn nằm yên lặng
Chờ những ngọn tháp sắp sửa bay.

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông