admin

Cái chết của ông Shimerda

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Sáng ngày hai mươi hai tôi giật mình thức giấc. Trước khi mở mắt thì dường như tôi đã biết được là có gì đó vừa xảy ra rồi. Tôi nghe thấy những giọng nói phấn khích trong bếp,

Nồng nhiệt Vũ Thành

(VNBĐ – Chân dung văn nghệ sĩ). Vốn đam mê âm nhạc, Vũ Thành đã bộc lộ năng khiếu từ rất sớm. Ngay những năm đầu thập niên 80, anh đã là một ca sĩ kiêm nhạc công được chú ý trong ngành công an

Tôi chỉ là nhà thơ cưỡi trâu

(VNBĐ – Thơ và lời bình). “Tôi chỉ là nhà thơ cưỡi trâu…”, cuối cùng thì Chế Lan Viên đã trở về với mặt đất, với không gian làng quê, với con trâu giữa bạt ngàn hoa lau dân dã. Nhưng không phải trở về

Khi ngột ngạt cất lời

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). Thơ sinh ra từ đâu? Từ nỗi buồn, chắc rồi. Và một biểu hiện khác của nó – tột cùng của hoan lạc: cái cô đơn. Những vui vẻ đề huề, những xướng ca, tức cảnh ngâm vịnh,

Nơi cơn bão đi qua

(VNBĐ – Truyện ngắn). Cơn bão đã đi qua lâu rồi nhưng sự tàn phá khủng khiếp vẫn còn nguyên vẹn nơi vùng ven biển Vạn Hiệp đầy cát và gió nhưng thiếu nước ngọt này. Mọi sinh hoạt tưởng chừng như đi vào bình

Những cơn khát

(VNBĐ – Truyện ngắn). Gã khát. Cả cơ thể như khô rang hừng hực và mũi họng như bốc cháy khi hắn cố hít sâu rồi gào tên vợ hắn. Phản xạ hắn quen thuộc mỗi khi tỉnh dậy sau những cuộc nhậu cháy hết

Chiều rơi

(VNBĐ – Thơ).  chiều nghiêng vạt nắng tàn rơi ta nghiêng gót mỏi qua trời bão giông đi… về?! một cõi mênh mông liêu xiêu lối nhỏ đời chông chênh đời gió lùa xô tóc lệch ngôi ta lang bạt giữa cuộc người phong sương

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi

Bếp quê

(VNBĐ – Thơ). Như đi qua thực tại một cơn gió Tiếng chim thu cao Nghiêng chiều mưa xứ sở… Người gùi củi nghỉ chân bờ suối Đàn bò ăn lá cây trong bụi rậm Đá khắc vào đêm sự im lặng của nghìn xưa

Ở phía Đông làng

(VNBĐ – Thơ).  Phía Đông làng là dáng tháp soi bóng xuống dòng sông vỡ rạc hình hài đất nước tôi phôi thai từ sự tích mẹ trăm con trống đồng ngọc lũ hồn phách sương phủ đã nghìn năm vẫn còn in dấu tích

Tổ quốc tôi

(VNBĐ – Thơ).  Từng con chữ xếp lên trang giấy Như xếp cánh chim mùa lúa chín trên đôi tay của cha Nghĩ rằng nơi con sông tưới giấc mơ ruộng rạ Cũng là nơi làng mạc trăn trở ngọn gió tháng Chạp Trên miền

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió

Cái chết của ông Shimerda

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Sáng ngày hai mươi hai tôi giật mình thức giấc. Trước khi mở mắt thì dường như tôi đã biết được là có gì đó vừa xảy ra rồi. Tôi nghe thấy những giọng nói phấn khích trong bếp,

Nồng nhiệt Vũ Thành

(VNBĐ – Chân dung văn nghệ sĩ). Vốn đam mê âm nhạc, Vũ Thành đã bộc lộ năng khiếu từ rất sớm. Ngay những năm đầu thập niên 80, anh đã là một ca sĩ kiêm nhạc công được chú ý trong ngành công an

Tôi chỉ là nhà thơ cưỡi trâu

(VNBĐ – Thơ và lời bình). “Tôi chỉ là nhà thơ cưỡi trâu…”, cuối cùng thì Chế Lan Viên đã trở về với mặt đất, với không gian làng quê, với con trâu giữa bạt ngàn hoa lau dân dã. Nhưng không phải trở về

Khi ngột ngạt cất lời

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). Thơ sinh ra từ đâu? Từ nỗi buồn, chắc rồi. Và một biểu hiện khác của nó – tột cùng của hoan lạc: cái cô đơn. Những vui vẻ đề huề, những xướng ca, tức cảnh ngâm vịnh,

Nơi cơn bão đi qua

(VNBĐ – Truyện ngắn). Cơn bão đã đi qua lâu rồi nhưng sự tàn phá khủng khiếp vẫn còn nguyên vẹn nơi vùng ven biển Vạn Hiệp đầy cát và gió nhưng thiếu nước ngọt này. Mọi sinh hoạt tưởng chừng như đi vào bình

Những cơn khát

(VNBĐ – Truyện ngắn). Gã khát. Cả cơ thể như khô rang hừng hực và mũi họng như bốc cháy khi hắn cố hít sâu rồi gào tên vợ hắn. Phản xạ hắn quen thuộc mỗi khi tỉnh dậy sau những cuộc nhậu cháy hết

Chiều rơi

(VNBĐ – Thơ).  chiều nghiêng vạt nắng tàn rơi ta nghiêng gót mỏi qua trời bão giông đi… về?! một cõi mênh mông liêu xiêu lối nhỏ đời chông chênh đời gió lùa xô tóc lệch ngôi ta lang bạt giữa cuộc người phong sương

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi

Bếp quê

(VNBĐ – Thơ). Như đi qua thực tại một cơn gió Tiếng chim thu cao Nghiêng chiều mưa xứ sở… Người gùi củi nghỉ chân bờ suối Đàn bò ăn lá cây trong bụi rậm Đá khắc vào đêm sự im lặng của nghìn xưa

Ở phía Đông làng

(VNBĐ – Thơ).  Phía Đông làng là dáng tháp soi bóng xuống dòng sông vỡ rạc hình hài đất nước tôi phôi thai từ sự tích mẹ trăm con trống đồng ngọc lũ hồn phách sương phủ đã nghìn năm vẫn còn in dấu tích

Tổ quốc tôi

(VNBĐ – Thơ).  Từng con chữ xếp lên trang giấy Như xếp cánh chim mùa lúa chín trên đôi tay của cha Nghĩ rằng nơi con sông tưới giấc mơ ruộng rạ Cũng là nơi làng mạc trăn trở ngọn gió tháng Chạp Trên miền

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió