Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ).

Người đàn bà đi trong đêm
tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá
uống những ánh sao băng cuối tận góc trời
ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà
nghe tiếng mây ru

Người đàn bà đi trong đêm
vói tay hái vầng trăng khuyết như mặt nạ
người diễn tuồng đêm qua
tìm lời ru con ngày nào trên chiếc nôi xưa
có con đom đóm làm bạn đường trên cánh đồng làng
thơm mùi lúa trổ

Người đàn bà đi trong đêm
vô định hướng tìm âm thanh ngày cũ lời thì thầm
vô ngôn như tiếng côn trùng tìm yêu thương từ vòng tay kẻ phụ tình mang hơi ấm đến

Người đàn bà đi trong đêm
về phía dòng sông ký ức mùa lũ trôi qua
những hạnh phúc những ước mơ trắng xóa

Người đàn bà đi trong đêm
tiếng gà gáy canh tư vọng tiếng đàn bầu nỉ non
tình đất nước… cảnh vật dần hiện ra trước mắt
báo hiệu một ngày mới sinh tồn nghe tiếng trẻ tu oa.

HỒNG PHÚC

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh