Chiều rơi

(VNBĐ – Thơ). 

chiều nghiêng
vạt nắng
tàn rơi
ta
nghiêng gót
mỏi
qua trời bão giông

đi… về?!
một
cõi mênh mông
liêu xiêu
lối nhỏ
đời chông chênh đời

gió lùa

tóc lệch ngôi
ta
lang bạt
giữa
cuộc người phong sương

nghiêng vai
thả
gánh đoạn trường
nghe
trong tĩnh lặng
giọt buồn… đầy vơi!

HỢP LÊ

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…