bạch mai

(VNBĐ – Thơ). 

thà như sóng vỗ mòn ngạch đá
thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời
thà như gió, chạm khẽ đôi môi
và run rẩy sợi tóc em buổi sớm…

ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ
về hình dung em, bóng dáng kiêu kỳ
nụ cười em, đốn tim ta sa ngã
hương môi thơm, giằng níu bước chân đi

ta chẳng thể ngưng mình thôi nhung nhớ
ngà ngọc em, bạch mai dáng duyên gầy
ta biết phận, nên lập trình nỗi nhớ
len lén nhìn em, trên đỉnh dốc, mà say…

VÂN PHI

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông