Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ).

Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau
Giữa chúng ta có bông hoa tím nở
Lặng yên gót mùa
Lướt qua vội vã

Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày
Tôi không nỡ chạm làn môi đẫm rằm
Từ muôn trăng lẩn khuất
Đóa hoa nào khai sinh
Từ tôi chưa có mặt

Khi nhát chổi ban mai
Gom những cánh hồng
Khô khốc xước qua tim tôi
Vết xước di trên môi em ngân thành tiếng
Dường như ngón tay thoáng ngập ngừng
Em không nắm tay anh
Khoảng cách giữa chúng ta vừa bằng một bông hoa tím

Tàn xuân có bông hoa tím
Lưng chừng
Thương nhau.

DUYÊN AN

(Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất