admin

Tìm về những chân giá trị

Thế giới phẳng mà anh đề cập trong tập trường ca này đầy những tiện ích hiện đại, đầy những hào nhoáng…

Sự tiếc nuối

Mamzelle Aurlie chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cô chưa bao giờ yêu. Năm hai mươi tuổi cô đã nhận được một lời cầu hôn…

Đan

Hôm nay, Đan nhận được lá thư thứ hai kể từ ngày nàng lớn lên. Nó ngoan ngoãn và ngay ngắn trong hòm thư phủ bụi…

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

Dế và Giun đất

Một ngày mùa xuân đẹp trời. Dế bị đánh thức bởi tia nắng mai, vươn mình nhảy khỏi bụi chuối nơi cậu ta vẫn trú ngụ, tung tăng đi khắp bãi cỏ…

Con đường làng

Con đường đầy bóng mát
Xinh tươi suốt bốn mùa
Hoa sam hoa chiều tím
Mười giờ nở đúng trưa

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa

Tìm về những chân giá trị

Thế giới phẳng mà anh đề cập trong tập trường ca này đầy những tiện ích hiện đại, đầy những hào nhoáng…

Sự tiếc nuối

Mamzelle Aurlie chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cô chưa bao giờ yêu. Năm hai mươi tuổi cô đã nhận được một lời cầu hôn…

Đan

Hôm nay, Đan nhận được lá thư thứ hai kể từ ngày nàng lớn lên. Nó ngoan ngoãn và ngay ngắn trong hòm thư phủ bụi…

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

Dế và Giun đất

Một ngày mùa xuân đẹp trời. Dế bị đánh thức bởi tia nắng mai, vươn mình nhảy khỏi bụi chuối nơi cậu ta vẫn trú ngụ, tung tăng đi khắp bãi cỏ…

Con đường làng

Con đường đầy bóng mát
Xinh tươi suốt bốn mùa
Hoa sam hoa chiều tím
Mười giờ nở đúng trưa

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa