Vết lún

(VNBĐ – Thơ). Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Ngọn đèn dầu run rẩy ngất ngư soi
Rạch đôi bóng đen con đường làng Phú – Nhuận
Ngôi miếu thiêng vén chân trời rạng sáng
Bóng người dần khuất phía gian truân

Nước mắm thơm đổi hương lúa mới
Lúa đong đầy từng bước trũng gian nan
Cánh cò chiều gồng vai chấp chới
Tình quê đồng mặn biển vàng

Mỗi lúc ngang về đồng xanh Phú – Nhuận
Từ trong màu phố dậy bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Đâu đây
Quang gánh
Đi
Về.

LÝ THÀNH LONG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…