Tiếng vọng…

(VNBĐ – Thơ). Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng
Ta mỏi mắt trông trời cao lồng lộng
Mà cánh chim biền biệt giữa hư không

Ta khản cổ gọi
tim người khóa chặt
Chỉ có những vũng bóng tối đen ngòm
Những con mắt lạnh nhìn nhau cắt cứa
Thế gian chìm trong địa ngục tối om

Ta khản cổ gọi
sao em ngoảnh mặt
Những chiều buồn em chạy trốn hoàng hôn
Chút tình xưa chôn sâu lòng đất
Đất vô tri cất giữ một linh hồn

Ta khản cổ gọi
tình yêu đã chết
Tiếng vọng âm từ vách đá rêu phong
Hạt giống tình ngủ yên trong lòng đất
Nghìn năm sau có mọc một đóa hồng?

NAM THI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…