Tiếng vọng…

(VNBĐ – Thơ). Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng
Ta mỏi mắt trông trời cao lồng lộng
Mà cánh chim biền biệt giữa hư không

Ta khản cổ gọi
tim người khóa chặt
Chỉ có những vũng bóng tối đen ngòm
Những con mắt lạnh nhìn nhau cắt cứa
Thế gian chìm trong địa ngục tối om

Ta khản cổ gọi
sao em ngoảnh mặt
Những chiều buồn em chạy trốn hoàng hôn
Chút tình xưa chôn sâu lòng đất
Đất vô tri cất giữ một linh hồn

Ta khản cổ gọi
tình yêu đã chết
Tiếng vọng âm từ vách đá rêu phong
Hạt giống tình ngủ yên trong lòng đất
Nghìn năm sau có mọc một đóa hồng?

NAM THI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa