(VNGL – Truyện ngắn).
1.
Gần đây, mỗi sáng thức dậy, Huyên thấy trong đầu nặng như đá. Căn phòng ngủ trở nên ngột ngạt. Ngoài kia, tiếng xe cộ, tiếng còi inh ỏi, tiếng người đi làm trò chuyện vọng vào như khuấy tung sự yên tĩnh mong manh. Mỗi âm thanh chạm vào tai làm anh thêm bực bội. Có cái gì đó cựa quậy trong lồng ngực. Đôi lúc, nó dồn lên cổ họng, nghẹn lại. Cảm giác ấy đeo bám Huyên suốt thời gian qua, kể từ khi công ty địa ốc nơi anh làm việc tuyên bố phá sản. Một người từng bận rộn với dự án, hợp đồng, giờ trở thành kẻ thất nghiệp, ngày ngày quanh quẩn đến ngán ngẩm trong căn nhà thuê chật hẹp. Không ít lần, Huyên nằm thừ trên sô pha, đếm đi đếm lại từng vết nứt trên trần nhà, mở tivi hờ hững xem rồi ngán ngẩm tắt, nghe tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đơn điệu, mở hộp thư email trong điện thoại tìm vô vọng một thông báo mời làm việc trong hàng chục hồ sơ anh gửi tìm chỗ làm… Tìm được việc mới đúng chuyên môn lúc này quá khó. Huyên hiểu điều đó. Nhưng sự hiểu biết ấy chỉ khiến anh nhận ra rõ hơn sự bất lực của chính mình.
Điều làm Huyên buồn nhất lúc này là Thảo Nhi, vợ anh. Ngày trước, cô tin anh, yêu anh. Họ quen nhau từ giảng đường đại học, cùng đi qua những năm tháng lập nghiệp gian khổ, rồi nắm tay bước vào lễ đường. Một cuộc hôn nhân ấm áp, hạnh phúc đong đầy. Nhưng từ khi anh không còn việc làm, gánh nặng mưu sinh dồn hết lên vai cô. Lương kế toán siêu thị điện máy không đủ gồng gánh tiền thuê nhà, điện nước, chợ búa, rồi học phí cho bé Khang, thằng con mới năm tuổi. Thảo Nhi bắt đầu thay đổi. Những câu nói nhẹ nhàng thưa dần. Căn nhà nhỏ vắng tiếng cười. Thay vào đó là những lời ca cẩm, than vãn, ánh mắt buồn bã mệt mỏi. Huyên chọn im lặng. Anh hiểu áp lực mà vợ đang mang, chỉ nuốt tiếng thở dài vào trong, để nó mắc lại đâu đó nơi lồng ngực.
Giữa những ngày tháng nặng nề đó, Huyên bắt đầu lo lắng vì sự đổi thay khác thường ở Thảo Nhi. Cô ăn diện hơn trước, quần áo chỉn chu, gương mặt được trang điểm kỹ khi đi làm. Buổi chiều, cô dần về muộn, có hôm gần khuya, người nồng mùi rượu. Huyên nhẹ giọng hỏi: “Gần đây sao em thay đổi nhiều quá vậy? Anh… không còn nhận ra em nữa”. Thảo Nhi gắt gỏng: “Thì sao? Tôi phải ra ngoài vất vả nuôi cả cái gia đình này. Giờ về nhà còn bị anh tra hỏi à?”. Huyên đắng họng. Một nỗi ấm ức dâng lên, căng tức trong ngực. Rồi mọi thứ vỡ ra khi anh nhận được tấm ảnh do người bạn thân gửi đến. Thảo Nhi ngồi trong một nhà hàng sang trọng, đối diện là một người đàn ông. Trên bàn, những món ăn đắt tiền và một chai vang đã bật nắp. Kèm theo là dòng tin nhắn ngắn ngủi: “Tao tình cờ gặp. Vợ mày với gã kia thân mật lắm, không thể bình thường được”. Huyên nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Ánh mắt Thảo Nhi trong đó rạng rỡ, một kiểu rạng rỡ đã rất lâu rồi anh không còn thấy dành cho mình. Chỉ cần liếc qua, anh nhận ra ngay người đàn ông ấy. Một gương mặt quen thuộc khiến da đầu anh tê rần. Như có ai đó cầm dao cứa thẳng vào tim. Một nhát ngắn, sâu, buốt đến tê người. Phải rất lâu sau, Huyên mới thở được. Cơn giận bốc lên. Anh nghiến răng, bật ra thành tiếng: “Hóa ra là vậy…”.
Gần tám giờ tối, Thảo Nhi về tới nhà. Vừa bước qua ngạch cửa, cô khựng lại. Trong phòng khách, dưới ánh điện trắng nhợt nhạt, Huyên ngồi trên sô pha, gương mặt lạnh tanh. Chai rượu trước mặt đã vơi đi một nửa. Đôi mắt anh đỏ ngầu. Thảo Nhi hoảng hốt, bước lại gần, giọng mềm xuống: “Anh có chuyện gì không vui sao?”. Cô đưa tay định cầm lấy chai rượu thì Huyên giật lại, cười nhạt: “Cô còn quan tâm tới tôi à?”. “Anh nói gì vậy? Anh là chồng em, không quan tâm anh thì quan tâm ai?”. Huyên nhìn thẳng vào mắt vợ: “Chiều nay tan làm, cô đi đâu?”. Thảo Nhi bối rối: “Em… em tăng ca…”. Đôi mắt Huyên tối sầm. Anh bật điện thoại, đưa thẳng tấm ảnh ra trước mặt cô: “Đây là tăng ca hả?”. Thảo Nhi sững người. Bàn tay vô thức đưa lên che miệng, thói quen mỗi khi cô rơi vào thế bí. “Không… không phải như anh nghĩ… chỉ là…”. Đầu óc cô rối tung. Nước mắt trào ra, lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Cô biết mình đã sai, dù giữa cô và người kia chưa vượt quá giới hạn, nhưng không còn lời nào đủ sức giải thích. Cô lắp bắp: “Em… em…”. Huyên giận dữ quay lưng bước vào phòng ngủ. Hai bàn tay siết chặt đến tê dại. Anh không còn muốn nghe thêm điều gì nữa. Cánh cửa đóng sầm lại. Một tiếng động khô khốc, như chấm dứt tất cả. Ở góc phòng, bé Khang đứng từ lúc nào. Đôi mắt trẻ thơ hoe đỏ, lặng lẽ nhìn ba mẹ…
2.
Hôm sau, Huyên nhét vội ít bộ quần áo vào ba lô, bỏ vài vật dụng cá nhân vào túi xách. Khi anh ra phòng khách, Thảo Nhi và bé Khang đã ngồi trên sô pha từ lúc nào. Gương mặt Thảo Nhi lộ vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng. Khi Huyên xuất hiện, cô đứng bật lên rồi lại ngồi xuống, né tránh cái nhìn của anh. Huyên cúi xuống ôm đứa con trai, nhỏ nhẹ: “Con ở nhà ngoan nhé!”. Bé Khang níu chặt cổ áo anh, giọng trẻ thơ hờn dỗi: “Ba đi đâu?”. Huyên nghèn nghẹn: “Ba đi làm ăn xa, ít hôm sẽ về”. Bé Khang nắm ống quần anh níu kéo: “Con không cho ba đi đâu! Ở nhà với con nghen!”. Sống mũi Huyên cay cay. Anh thoáng mềm lòng, muốn ngồi thụp xuống, ôm con thật chặt, nói rằng ba không đi đâu cả. Nhưng lòng tự ái và cơn tức giận dồn nén trỗi dậy, anh đứng thẳng lên, quay mặt đi, sợ chỉ cần nhìn thêm một giây nữa, mình sẽ không đủ can đảm rời khỏi căn nhà này. Anh cần phải đi, cần phải cách xa một thời gian để bình tĩnh trở lại, trước khi có thể đưa ra quyết định cuối cùng.
Huyên tìm đến căn hộ của người bạn thân sống độc thân ở khu chung cư thuộc phường bên cạnh nương nhờ trong những ngày chông chênh nhất đời mình. Những ngày tiếp theo trôi qua như một khoảng lặng ngắt. Người bạn đi làm suốt ngày, căn hộ im ắng đến nặng nề. Một mình, Huyên mang chiếc ghế xếp ra ban công, ngồi thừ hàng giờ, mắt dõi theo những áng mây trắng bàng bạc trôi lững lờ nơi chân trời xa. Những gì đã xảy ra trong căn nhà nhỏ, nơi từng là tổ ấm, cứ âm thầm quay đi quay lại trong đầu anh, như một thước phim cũ sờn, tua mãi không chịu dừng. Mỗi góc tường, mỗi đồ vật, mỗi lời nói hôm ấy đều trở thành mảnh vỡ cứa vào tâm trí, khiến anh không sao thoát ra được.
Huyên cố nghĩ đến một cách giải quyết ổn thỏa, mong tháo gỡ mớ hỗn độn để làm lại từ đầu. Nhưng có những ràng buộc không dễ gì cắt đứt. Nhất là bé Khang, đứa con anh yêu thương hơn chính bản thân mình. Nó có tội tình gì đâu. Tương lai của nó sẽ ra sao khi mái ấm gia đình tan vỡ? Càng nghĩ, đầu óc anh càng rối bời, mọi thứ trước mắt trở nên mịt mờ.
Lập đông, bầu trời xám xịt. Mưa dầm ngày này qua ngày khác, lòng Huyên thêm nặng nề. Lướt điện thoại cho quên thời gian, những bản tin thời tiết liên tiếp hiện lên trước mắt anh. Dự báo một cơn bão lớn đang hình thành ngoài khơi, hướng thẳng vào thành phố anh đang sống. Ban đầu, Huyên chỉ liếc qua, thờ ơ như đã quen với những cảnh báo lặp đi lặp lại mỗi mùa mưa. Nhưng rồi những cụm từ “bão mạnh”, “gió giật cấp cao”, “nguy cơ ngập sâu trên diện rộng” xuất hiện dày đặc. Đường đi của bão mỗi lúc một áp sát. Những vòng tròn đỏ trên bản đồ đang lặng lẽ tiến vào bờ. Ngoài đường, không khí chống bão bắt đầu khẩn trương. Người ta chặt tỉa những tàng cây ven đường, buộc chằng cửa sổ, chất bao cát lên mái nhà. Các lực lượng chức năng triển khai phương án cứu hộ, loa phường khàn giọng nhắc đi nhắc lại những khuyến cáo quen thuộc. Thành phố chưa chìm trong bão, nhưng đã thấp thoáng nỗi bất an.
Huyên thấy lòng mình cồn cào. Trong đầu anh bất chợt hiện lên căn nhà thuê cũ kỹ với mái tôn mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm rung lên bần bật. Dáng Thảo Nhi lặng lẽ ôm con vào lòng mỗi khi trời trở gió. Một ý nghĩ bật lên, rõ ràng và gấp gáp: “Về đi. Nổ máy, chạy một quãng ngắn là tới. Đẩy cửa bước vào, mọi thứ vẫn còn ở đó”. Nhưng rồi Huyên lại ngồi xuống. Anh không thể quay về dễ dàng như thế. Có một thứ gì đó cứ níu anh lại, dai dẳng và không cưỡng nổi. Nỗi lo dâng lên, anh cố tình đè xuống. Huyên thở dài. Mắt dán vào màn hình điện thoại, nhưng không còn chú ý tới những dòng cảnh báo bão. Những con chữ nhạt nhòa trôi qua như những tin tức vặt vãnh đời thường. Huyên tắt điện thoại, kéo chăn trùm kín đầu, như thể chỉ cần không nhìn thấy, mọi thứ ngoài kia sẽ tự yên ổn.
3.
Một vật va đập mạnh vào vách tường khiến căn phòng rung lên. Huyên giật mình tỉnh giấc. Anh choàng dậy, tim đập thình thịch. Đã quá nửa đêm. Ngoài kia, gió gào thét dữ dội. Từng cơn gió vỗ mạnh vào mặt tường. Cửa sổ ban công bằng nhôm oằn mình như sắp vỡ tung. Những giọt mưa nặng trĩu quất xuống mái nhà liên hồi. Điện cúp. Bóng tối đặc quánh. Một vệt chớp xé toạc bầu trời soi rõ những mảng tường lạnh lẽo, ẩm ướt. Đồ đạc nghiêng ngả, lăn lóc. Người bạn đi trực chống bão ở cơ quan. Huyên ở nhà một mình. Qua khe hở bức tường, anh nhìn ra bên ngoài. Không gian xám đục vang vọng những âm thanh cuồng nộ. Gió rít từng hồi ghê rợn. Tiếng cây cối gãy đổ răng rắc. Mái tôn bị bứt phăng, va đập vào nhau loảng xoảng rồi bay sập xuống mặt đất. Những tấm biển quảng cáo đổ xuống mặt đường, phát ra tiếng rầm choang chói tai.
Thành phố chìm trong một cơn hỗn loạn mù mịt. Ranh giới giữa mặt đất và bầu trời dường như đã bị xóa nhòa. Từng trận gió hung hãn, điên cuồng từ biển lao vào đất liền như một con quái thú đang nổi cơn thịnh nộ, muốn cuốn phăng đi tất cả những gì cản trở nó…

Lòng Huyên hoảng loạn. Không phải vì dông tố lồng lộn bên ngoài. Giờ đây, tâm trí anh hướng về căn nhà nhỏ nơi Thảo Nhi và bé Khang đang ở. Làm sao căn nhà tạm bợ ấy có thể chống chọi được sự tàn phá khủng khiếp của cuồng phong? Ý nghĩ đó khiến ngực anh thắt lại. Trong bóng tối, nhịp tim anh đập gấp gáp. Huyên vội lấy điện thoại tìm số Thảo Nhi bấm gọi. Chuông đổ trong vô vọng. Huyên gọi lại. Rồi lần nữa. Chỉ có tiếng tút dài, lạnh lùng. Anh cắn chặt môi. Lần đầu tiên, Huyên hiểu, những mâu thuẫn, tự ái từng khiến anh quay lưng bỏ đi bỗng trở nên nhỏ bé, vô nghĩa. Một nỗi lo sợ trào lên, khiến hai bàn tay anh run bắn, ngực đau đớn như bị ai bóp chặt. Huyên càng tự trách mình vì thái độ cố chấp, lạnh lùng, đã bỏ mặc vợ con, không che chở bảo vệ lúc cần anh nhất. Nếu vợ con có mệnh hệ gì, anh không bao giờ tha thứ cho tội lỗi của mình. Câu nói của bé Khang hôm ấy vọng lại trong đầu Huyên nghe rõ mồn một: “Con không cho ba đi đâu! Ở nhà với con nghen!”. Sống mũi Huyên cay xè. Giọt nước mắt ứa ra. Trong Huyên, có cái gì đó đang sụp xuống. Mọi kiêu hãnh. Mọi lớp vỏ cứng cáp anh khoác lên bấy lâu bị xé toạc. Lúc này, Huyên nhận ra: có những lúc, quay về không phải là yếu đuối, mà là cơ hội duy nhất còn kịp. Và điều đáng sợ nhất với anh là có thể vĩnh viễn không còn nơi để quay về.
4.
Gần sáng, bão tan. Phố phường tiêu điều đến lạnh người, như vừa bị cơn thịnh nộ của thiên nhiên cào xé thô bạo để lại một mớ hỗn độn. Những cây cổ thụ bật gốc, đổ rạp xuống lòng đường. Nhiều ngôi nhà tốc mái, tôn cong queo, gạch ngói vỡ vụn rải rác khắp nơi. Dọc các trục lộ, trụ điện ngả nghiêng, dây cáp đứt lìa, buông thõng sát mặt đường. Mưa vẫn rỉ rả, dai dẳng như chưa chịu buông tha sau một đêm kinh hoàng.
Huyên dắt xe máy ra đường. Lòng nóng như lửa đốt. Trong đầu anh lúc này chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: về nhà trọ, càng nhanh càng tốt. Hình ảnh Thảo Nhi và bé Khang xoáy sâu vào tâm trí anh. Cầu trời cho hai mẹ con được bình an. Mưa tạt vào mặt lạnh buốt. Đường trơn trượt. Bất chấp nguy hiểm, Huyên đạp mạnh chân ga. Chiếc xe lạng lách qua những vũng nước đọng, né những chướng ngại vật trên đường. Thỉnh thoảng, vài chiếc xe cứu hộ lướt qua, ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy chói mắt trong màn mưa mờ mịt. Trong ánh sáng nhợt nhạt buổi sớm, hai bên đường lố nhố người dân dọn dẹp hậu quả sau bão. Đâu đó vang lên tiếng khóc nấc nghẹn… Cảnh tượng ấy khiến lòng Huyên càng thắt lại. Cổ họng anh khô rát. Bàn tay nắm chặt tay lái đến tê dại.
Trời sáng dần. Con đường quen thuộc hiện ra rõ hơn, nhưng trong lòng Huyên, cơn bão vẫn chưa tan. Nó cuộn lên từng đợt, thúc anh lao nhanh hơn nữa, như thể chỉ cần chậm lại một nhịp thôi, anh sẽ đánh mất điều quý giá nhất đời mình. Con hẻm nhỏ quen thuộc hiện ra. Huyên dừng xe đầu hẻm. Căn nhà trọ nằm đó. Anh gấp gáp bước lại gần. Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc anh tê dại. Mái nhà đổ sụp, những tấm tôn bị gió xé toạc, đè lên nền xi măng bong tróc. Cây xà gồ gãy chắn ngang trước cửa. Huyên khó nhọc trèo qua đống gạch đá, gỗ vụn ngổn ngang, bước vào và đứng lọt thỏm ở phần nền bằng phẳng còn sót lại. Trước mắt anh, giường, tủ, bàn ghế, nồi niêu xoong chảo… vỡ vụn; nước mưa đọng thành những vũng đen sì. Trong khoảnh khắc ấy, Huyên bỗng thấy mình nhỏ bé và bất lực. Mọi đúng sai, tự trọng hay cố chấp đều tan biến. Chỉ còn một nỗi cầu mong câm lặng dâng lên nghẹn ngào trong lồng ngực: “Xin đừng để con phải nhìn thấy điều tồi tệ nhất…”.
Anh gọi khẽ. Rồi gọi to hơn. Không tiếng trả lời. Huyên lật tung từng ngóc ngách, quan sát từng khe hở trong đống hoang tàn. Thời gian trôi chậm chạp, nặng nề, khi chắc chắn Thảo Nhi và con không bị kẹt dưới đống đổ nát, anh mới bớt lo phần nào.
Huyên cúi xuống nhặt chiếc xe cứu hỏa, món đồ chơi yêu thích của bé Khang. Chiếc xe móp méo, bánh rơi mất gần hết. Vật nhỏ bé ấy khiến lòng anh nhói lên. Anh từng hứa sẽ mua cho con một chiếc mới, nhưng lời hứa ấy đã bị bỏ quên giữa những bộn bề mưu sinh. Trong góc phòng, nơi từng là chỗ ngủ của hai vợ chồng, chiếc tủ quần áo bẹp dúm, quần áo rơi vãi khắp nền. Chiếc áo dài Thảo Nhi mặc trong lễ cưới mắc lại trên một thanh gỗ gãy, nhàu nát, rách bươm, lấm lem bùn đất. Ký ức về những ngày tháng êm ấm bất chợt tràn về. Mắt Huyên đỏ hoe. Đúng lúc anh còn loay hoay, không biết phải đi đâu tìm vợ con, chị chủ nhà quần áo lấm láp, tất tả chạy tới: “Chú Huyên! Chú tìm mẹ con cô ấy phải không? May quá, chiều hôm qua, trước khi bão vào, đội cứu hộ đã kịp đưa hai mẹ con sang trú tạm ở Nhà Văn hóa phường. Chỗ đó cao ráo, kiên cố. Tôi vừa từ đó về”.
Một giọt nước ấm lăn qua khóe mắt, hòa vào giọt mưa còn đọng trên gương mặt Huyên. Không rõ đó là nước mưa hay nước mắt. Chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, điều quan trọng nhất của đời anh vẫn còn nguyên vẹn. Anh ngậm ngùi nhìn căn nhà trọ chỉ còn lại những vật quen thuộc bị vùi lấp: chiếc xe cứu hỏa hư hỏng, chiếc áo dài cưới tả tơi, và những mảnh đời cũ nằm im lặng giữa tàn tích sau bão, như một lời nhắc nhở muộn màng.
Mưa đã ngừng tự lúc nào. Bầu trời trong dần, ánh nắng yếu ớt len qua những tầng mây xám. Cảnh vật sáng lên. Trong khoảnh khắc ấy, Huyên chợt thấy lòng mình dịu lại, như vừa bước qua một lằn ranh mong manh giữa mất và còn.
Huyên gặp Thảo Nhi và con trong gian phòng rộng ở Nhà Văn hóa phường, nơi trở thành nơi tạm trú cho những gia đình chưa kịp trở về sau bão. Người ra vào tấp nập, ồn ào. Thảo Nhi ngồi dựa lưng vào tường. Nhìn thấy Huyên, cô sững sờ, như không tin người đứng trước mặt mình là thật. Cô trông tiều tụy, bơ phờ, quầng mắt sẫm lại, mí sưng đỏ. Bé Khang đang ngủ thiếp trên chiếu. Huyên và Thảo Nhi ra ngồi trên chiếc ghế đá ngoài sân. Im lặng. Tim cả hai đập dồn dập trong khoảng lặng ngắn ngủi ấy. Một lúc lâu sau, Thảo Nhi thở dài: “Em nghĩ anh sẽ không về nữa”. Không phải lời trách, chỉ là một sự thật đã được giữ kín quá lâu.
Rồi cô nói tiếp về những tháng ngày bế tắc trước bão: khó khăn chồng chất, cuộc sống nặng nề; về sự yếu đuối, lạc lối như một phản xạ khi quanh quẩn quá lâu trong ngõ cụt. Nhưng trong đêm bão, cô đã giật mình hoảng sợ. Giữa những âm thanh gào thét cuồng nộ, cô sợ hãi, run rẩy, yếu ớt, không biết phải bám víu vào đâu. Cô liền nghĩ ngay tới Huyên, bóng dáng vững chãi của anh hiện lên ấm áp trong căn nhà nhỏ. Giây phút này, cô mới hiểu Huyên quan trọng với mẹ con cô đến dường nào. “Giờ anh ở đâu? Có biết tình cảnh tội nghiệp của mẹ con em lúc này không? Lẽ nào em mất anh mãi mãi? Và nếu điều đó xảy ra, phần đời còn lại của em sẽ là một khoảng trống không gì bù đắp nổi…” Giọng Thảo Nhi hạ thấp, trầm buồn: “Em đã tự dừng lại”, cô nói khẽ. “Người quan trọng nhất với em vẫn là anh… Cho em xin lỗi, vì đã từng làm tổn thương anh”.
Huyên nhìn Thảo Nhi. Ánh mắt cô trầm lặng, u hoài. Anh chợt hiểu, có những thứ tưởng như đã mất, thực ra chỉ đang chờ được gọi đúng tên. Hai người không chạm vào nhau. Không có lời hứa nào được đưa ra. Chỉ có sự cảm thông thầm lặng. Con đường phía trước còn lắm gian truân, không dễ dàng, không chắc chắn. Nhưng lần này, Huyên biết, mình sẽ không bước đi một mình nữa.
PHẠM HỮU HOÀNG
