Bên vườn bưởi Xứ Hoài

(VNBĐ – Thơ). Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi
và đôi khi, ta chẳng muốn quay về!

Mùi hoa bưởi
thơm lừng trong gió thoảng
em ra đồng, nghiêng chiếc nón làm duyên
rất bình dị, như hương đồng cỏ nội
nụ cười em và ánh mắt thật hiền!

Ở đâu đó
mùa xuân như ở lại
đồng lúa xanh, xanh biếc sắc mây trời
hàng cau vẫy ngọn gió đồng dịu vợi
sông Kim Sơn trong vắt chảy về xuôi

Đêm phố núi
hiền hòa như con gái
người đi xa, luôn mong đợi ngày về
khách ghé lại, dùng dằng đi không dứt
thương ánh đèn thao thức giữa ngàn xanh!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…

Bóng cha

Trên cánh đồng…
tuổi ấu thơ cha chở tôi đi
bạt ngàn cỏ xanh, bạt ngàn mây trắng
cha bảo sống phải biết nhìn trời đất

Giấc mơ phai

Vẫn còn đó một mái nhà bình dị
từng chiều nghé ọ gọi hoàng hôn
cha úp lại nỗi buồn trên từng viên ngói vỡ
thời gian đã phủ bóng mờ