Biển

(VNBĐ – Văn trẻ). Tôi nhớ biển mỗi sớm tinh mơ
Trời còn yên giấc giữa sương mờ
Cát trải thảm nâng gót chân nhỏ
Gió dịu dàng đón một nàng thơ

Tôi nhớ biển mỗi buổi chiều tà
Nắng dần lùi về chốn xa xa
Sóng dang tay ôm thân rệu rã
Và cất tiếng vỗ về hiền hòa

Tôi nhớ biển mỗi đêm gối đầu
Sao trời đong đầy đáy mắt nâu
Trăng giờ sao chỉ còn một mẩu
Như hồn ai đã thấm đẫm sầu

Tôi nhớ biển như nhớ người tình
Dẫu rằng người ấy mãi lặng thinh
Cô đơn dạy tôi, yêu chẳng tính
Biển dạy tôi, nhớ tự thương mình.

HỒ NGUYỆT LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm