Biển quê

(VNBĐ – Văn trẻ).

Anh có về uống giọt quê xưa
nơi căng phồng cả một thời tuổi trẻ
nơi mẹ khom lưng cạy hà, chiếc nón nhấp nhô
biển chưa bao giờ lặng lẽ

và cha lênh đênh cưỡi con sóng bạc đầu…

Chiếc thúng nghiêng nghiêng trôi bóng cha về đâu?
vòm ngực trần oai hùng trước gió
cái nắng biển mặn tạp gò má cha rực đỏ

mẻ lưới nhấp nhô trên bồi bãi quê nhà

Mẹ ôm sảo nhặt con tráp, con khoai tấp tểnh xuống đường xa
kịp phiên chợ sớm
gió túm lọn tóc pha sương, mắt nhúm vết chân chim
thắp đêm chong đèn chờ cha đi thuyền về muộn

thắt lòng lo âu

Cho tiếng cười em thơ uống ánh hoàng hôn biển nhiệm màu
hiền hòa và trong trẻo
đôi ba lần thấy mình oai hùng trong giấc mơ hoài bão

giữa lớp học đơn sơ

Rồi xa biển
xa quê
xa mẹ cha và những con sóng vỗ bờ
hành lý chất đầy mùi mồ hôi trắng muối
có đi trăm nẻo tha hương nhưng lòng không thôi nghĩ về nguồn cội

đau đáu nỗi đêm

Anh có về
   mẹ vẫn ngồi bên bậu thềm
          cha hong mảng lưới khô sau vách

đợi con.

LÊ NHI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.

Gõ cửa

Trời bốc lên hơi sương màu da non
những bàn chân bé bỏng của buổi dậy thì 
vừa rời khỏi bậc cửa
len lỏi qua lối vườn
để tìm tiếng gió thở bằng mùi cỏ non.

Chiều Ba mươi

Những bước sóng mùa xuân hình sin nhạt nhòa dưới bàn chân
Cụm mây lững lờ trôi quá nửa
Câu hát chiều nay còn nằm trên bản thảo
Ráng chiều đợi trong đáy mắt
Tìm về chốn cũ xa xăm