Bóng núi không là núi

(VNGL – Thơ). 

Không ai nói cách xa mà ta diệu vợi
tiếng sóng vỗ bờ xót cả lòng sông

Người chèo đò tự mình xóa bóng
ai kịp thấy kiêu sa vừa đắm

Nước xanh vì nhiều ước hẹn
tre trúc nghiêng cho cổ tích nằm lòng

Bóng núi không là núi
đừng ngã vào mênh mông

Đò rẽ vắng trên sông
ta rẽ lòng gặp người đáy nhớ

Vơi đầy rồi cũng cạn
trăm năm soi vào đâu

Ta từng tin thẳm sâu
chỉ sông biết lòng mình trơ trọi

Tre trúc ngõ hầu đã quên
xa xanh ấy bây giờ cũng khác…

NGUYỄN THỊ KIM NHUNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những sớm mai

Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh

Cho một ngày

Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua