Buổi sáng lạ

(VNBĐ – Thơ).

Không nghe í ới các bà, các cô gọi nhau đi bộ
Tiếng rao nào khắc khoải, xa xăm
Không thấy đội hình cà phê quán cóc
Thành phố lặng im như một nốt nhạc trầm
Buổi sáng âu lo, điện thoại sáng màn hình
Chỗ này F0, chỗ kia giãn cách
Tin nhắn hỏi thăm nhau thay chém gió vỉa hè
Các tám thủ giết thời gian
Buột miệng chửi thề những trò bóc phốt
Thoáng xót xa gặp ánh nhìn thảng thốt
Nghỉ dịch lâu dài biết lấy gì ăn?
Ước một ngày nhanh nhanh được bình an
Lại tắm biển, đi chơi, hội hè
Được “tùng tam tụ ngũ”
Sẽ không còn ai khoác bộ đồ bảo hộ
Thức trắng đêm, cấp cứu hú inh còi
Buổi sáng lại cà phê chém gió
Các bà các cô râm ran chuyện dưới đất trên trời
Người lại cười với nhau không phải qua khẩu trang kín mặt
Còn bây giờ…?
Tốt nhất ở nhà thôi!
                                10.7.2021

TRẦN HÀ NAM

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…

Chái bếp vương mùi khói

Chái bếp nhỏ thôi, vách tường gạch cũ kĩ, lấm lem tro bụi, vậy mà ấm lạ. Đều đặn mỗi ngày, gà vừa cất tiếng gáy, má đã dậy nhóm lửa, ngọn lửa con nhảy tí tách, mùi khói quyện hơi sương cay sè mắt…

Thương những ngọn đồi

Cô quên hết mọi thứ trên đời bây giờ, ngoại trừ điều dường như là tuyệt đối cần thiết: đưa người phụ nữ đó trở lại những ngọn đồi khi bà còn có thể nhìn thấy chúng…

Người đàn bà dưới giếng

Duy tìm kiếm vợ thêm một thời gian nữa rồi đành bỏ cuộc. Mọi người xung quanh chẳng ai nhắc đến vợ Duy, họ dường như đã quên mất chuyện nàng từng tồn tại…