Cánh đồng mùa xuân tuổi thơ

(VNBĐ – Thơ). 

tôi nằm trên cánh đồng mùa xuân tuổi thơ
bẹp sát cỏ
như con nhái nằm thở trên lá xanh
những người làm đồng quên gọi tôi về
vì hoàng hôn đã phủ tôi kín chân
và sương trong mắt họ

buổi chiều đem mênh mông đến nhuộm đỏ
đôi mắt ướt tôi
con đường mòn trườn vào bóng tối
bỏ lại đêm luênh loang
như con nghé lạc ngàn cô đơn
gục đầu nghe hoang vu qua bốn phương tràn xuống
gục đầu
đất lên tóc tôi hương

ban mai
những người đi từ dưới sông lên thấy
con nghé buồn bã gọi bầy
bên vạt đồng tôi khóc đêm qua.

QUỐC SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trạm tóc ước mơ

Trong phòng bệnh, An Nhiên ngồi ngắm mình trong gương mãi không chán. Em không còn sợ chiếc gương nữa. Em lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh selfie và gửi cho cô em gái lớp Bốn đang ở nhà…

Hoa lá mừng xuân

Cành đào vừa chớm nụ
Gió ấm gọi xuân sang
Đánh thức hạt nắng vàng
Trong giọt sương lấp lánh

Nắng ngọt hiên nhà

Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.

Tết về

Tết về, hoa mai
Sao vàng Tổ quốc
Xòe ra năm cánh
Giữa trời tung bay!