Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần
Nhột bờ cỏ dại
Nơi con sông làng
Ngọt đôi tay sải
Đập Đá
Nơi anh vỡ lòng
Ba mẫu tự ngược u, ê, y

Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi
Nơi ấy
Nỗi niềm nào còn lại
***
Nơi bọc gói hồn anh
Gian nhà vách đất
Sớm chiều rướn chân nhìn lên bờ đắp
Con gái đi về mỏi mắt anh

Đập Đá
Nơi anh vỡ giọng
Đàn ông… mười hai tuổi

Nơi xui anh đi rồi khiến anh quay lại
Nơi ấy
Nỗi niềm nào bé dại
***
Nơi mưa nắng thất thường
Bao ước mơ đánh võng
Mưa giành anh từng giấc mơ khuya
Nắng tranh anh phút trưa tròn bóng

Đập Đá
Nơi anh vỡ lẽ đầu đời
Thời rung động

Nơi ngoắc anh về rồi vẫy vẫy tay
Nơi ấy
Nỗi niềm nào còn vọng
***
Nơi anh xuôi ngược đời trai
Con thoi còn ngưỡng mộ
Nơi anh lên xuống miệt mài
Con sông còn ngờ ngợ
Cạn kiệt đó mà tràn dâng đó

Đập Đá
Nơi anh vỡ nghĩa
Người đàn ông muôn thuở…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021).

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh