Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần
Nhột bờ cỏ dại
Nơi con sông làng
Ngọt đôi tay sải
Đập Đá
Nơi anh vỡ lòng
Ba mẫu tự ngược u, ê, y

Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi
Nơi ấy
Nỗi niềm nào còn lại
***
Nơi bọc gói hồn anh
Gian nhà vách đất
Sớm chiều rướn chân nhìn lên bờ đắp
Con gái đi về mỏi mắt anh

Đập Đá
Nơi anh vỡ giọng
Đàn ông… mười hai tuổi

Nơi xui anh đi rồi khiến anh quay lại
Nơi ấy
Nỗi niềm nào bé dại
***
Nơi mưa nắng thất thường
Bao ước mơ đánh võng
Mưa giành anh từng giấc mơ khuya
Nắng tranh anh phút trưa tròn bóng

Đập Đá
Nơi anh vỡ lẽ đầu đời
Thời rung động

Nơi ngoắc anh về rồi vẫy vẫy tay
Nơi ấy
Nỗi niềm nào còn vọng
***
Nơi anh xuôi ngược đời trai
Con thoi còn ngưỡng mộ
Nơi anh lên xuống miệt mài
Con sông còn ngờ ngợ
Cạn kiệt đó mà tràn dâng đó

Đập Đá
Nơi anh vỡ nghĩa
Người đàn ông muôn thuở…

NGUYỄN THÁI DƯƠNG

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021).

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!