(VNGL – Thơ).
Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng
bơi qua tiềm thức thủy triều
bằng di vết lãng quên đã nhăn nhúm
đám phù rêu roi rói phục sinh
bắt thời gian chui vào lỗ hổng ký ức làm tổ
xin người đừng vẽ ta bằng câu hát đã lột da
triệu năm dưới đáy sâu
hãy để lại một dấu nằm trên biển
Những im lặng sẽ đùn lên như núi
trả đêm về với ngọn sóng vô thanh
ánh sáng sẽ ném đôi mắt xuống hố lửa
để ra đi cùng ngôi sao mù
rồi lầm lũi trở về vùi đau trong cát
niềm tin dã tràng lăn mòn khoảnh khắc
vỏ ốc rỗng linh không sẽ trả lại vĩnh hằng
biển có biến mất trong một dấu nằm
bởi sự che chở vô minh?
Giọt nước nào cõng đại dương trốn vào cơn mộng mưa
làm hiện tại văng ra từng mảnh bám ngoài mép nắng
ai để nỗi buồn ngồi nặn hình nhân quá vãng
và nuốt biển trong vòng say vĩnh tận
huyễn bọt liêng biêng
thần thoại chếnh choáng
chỉ còn dấu nằm phơi nhũ bóng sương nhô
ta đợi chờ gì phía đám mây mộng du bào mỏng biển
hiện sinh một vết sẹo mờ…
Một mai
bình minh lồi ra ý nghĩ tách vỏ ngày và đêm
người không nói cho ta về nơi kết thúc và bắt đầu
giới hạn cũng không thuộc về giấc mơ xoắn lại bẩm sinh
bài hát cuối cùng dính vào lưng buổi chiều ta nằm lem dấu biển
tự lau khô mình với hư vô…
Có hôm ta trượt vào vách ngủ
nghe biển lật mình phía đáy trăng thon.
DIỆU LINH