Diệu Linh

Đêm tục huyền

Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không

Tiếng chuông hành hương

Ngày đi qua nửa giọt sương
Có con dế nhỏ hành hương lên chùa
Câu kinh thức trắng đêm xưa
Vội đi thỉnh tiếng chuông vừa bầu không

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng

Đêm tục huyền

Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không

Tiếng chuông hành hương

Ngày đi qua nửa giọt sương
Có con dế nhỏ hành hương lên chùa
Câu kinh thức trắng đêm xưa
Vội đi thỉnh tiếng chuông vừa bầu không

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng