(VNGL – Thơ).
Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không
Đêm tục huyền cùng cây cỏ
Cơn mơ vừa thác bên trời
Lấy mình đong bao tiền kiếp
Hư vô, hỗn độn rong chơi…
Một lần nằm say với lửa
Về thăm màu khói tường vi
Dĩ vãng mọc mầm ô cửa
Thời gian mù lòa tự thiêu
Nhen trên môi lời ru cũ
Cội nguồn cháy chẳng thành tro
Dã cầm trôi như trăn trối
Ta với rừng xưa có còn?
Một hôm ngủ quên trong đất
Đánh rơi giọt khóc trên cao
Triệu năm tỉnh ra khoảnh khắc
Hỏi thăm nhà mẹ chốn nào?
DIỆU LINH