Đêm tục huyền

(VNGL – Thơ).

Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không

Đêm tục huyền cùng cây cỏ
Cơn mơ vừa thác bên trời
Lấy mình đong bao tiền kiếp
Hư vô, hỗn độn rong chơi…

Một lần nằm say với lửa
Về thăm màu khói tường vi
Dĩ vãng mọc mầm ô cửa
Thời gian mù lòa tự thiêu

Nhen trên môi lời ru cũ
Cội nguồn cháy chẳng thành tro
Dã cầm trôi như trăn trối
Ta với rừng xưa có còn?

Một hôm ngủ quên trong đất
Đánh rơi giọt khóc trên cao
Triệu năm tỉnh ra khoảnh khắc
Hỏi thăm nhà mẹ chốn nào?

DIỆU LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bềnh bồng thân xa

Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!

Quê xưa

Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn

Đôi nạng gỗ

Đồng đội ơi
thẳm xa rồi
chỉ những mảnh đạn, chốt mìn còn gần mãi

Sơ ri

Em có về nơi ấy
Bên góc khuất hiên nhà
Cây sơ ri chín mọng
Như hẹn thề đôi ta.