Đường bay

(VNGL – Thơ).

Định sẵn cho anh một đường bay
Định sẵn cho em một nỗi nhớ
Và thế là chúng ta

Một ngày nào đó
Giữa vùng trời
Sẽ nhìn thấy ta như cỏ hoa ngày xưa
Em chỉ biết khóc như một đứa trẻ vừa qua mười tám tuổi
Một ánh nắng xuyên qua làn mây
Một nụ cười trong miền ánh sáng
Những chuyến bay sẽ kéo chúng ta gần hay xa hơn
Ánh mắt đâu dành chỉ riêng anh
Cả một vùng mây
Phủ một vùng ngày tháng
Chúng ta trôi như chẳng còn ngày mai
Trên bầu trời này

Một vệt đỏ bay qua trời đêm
Một đường mây ngày trời rạng
Bầu trời là bầu trời
Của chúng ta ngày ở đây
Của chúng ta ngày mai sau

Cũng đúng cho những lo sợ
Cũng đúng cho những mất mát
Mà cũng đúng cho những trông đợi
Cho những tia sáng đâu đó
Trên cuộc đời chúng mình

Một đường bay
Cũng có thể hồi sinh
Chúng ta giấu những nghi ngại
Vào những đám mây
Giấu những lãng mạn vào những cuộc chạy
Chuyến bay của anh khi nào kết thúc
Em là đám mây khứ hồi?

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay