(VNGL – Thơ).
Định sẵn cho anh một đường bay
Định sẵn cho em một nỗi nhớ
Và thế là chúng ta
Một ngày nào đó
Giữa vùng trời
Sẽ nhìn thấy ta như cỏ hoa ngày xưa
Em chỉ biết khóc như một đứa trẻ vừa qua mười tám tuổi
Một ánh nắng xuyên qua làn mây
Một nụ cười trong miền ánh sáng
Những chuyến bay sẽ kéo chúng ta gần hay xa hơn
Ánh mắt đâu dành chỉ riêng anh
Cả một vùng mây
Phủ một vùng ngày tháng
Chúng ta trôi như chẳng còn ngày mai
Trên bầu trời này
Một vệt đỏ bay qua trời đêm
Một đường mây ngày trời rạng
Bầu trời là bầu trời
Của chúng ta ngày ở đây
Của chúng ta ngày mai sau
Cũng đúng cho những lo sợ
Cũng đúng cho những mất mát
Mà cũng đúng cho những trông đợi
Cho những tia sáng đâu đó
Trên cuộc đời chúng mình
Một đường bay
Cũng có thể hồi sinh
Chúng ta giấu những nghi ngại
Vào những đám mây
Giấu những lãng mạn vào những cuộc chạy
Chuyến bay của anh khi nào kết thúc
Em là đám mây khứ hồi?
NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG


