Giọt mưa đang hấp hối

(VNBĐ – Thơ).

“Đêm qua dông bão bời bời

giọt mưa hấp hối cuốn trôi đất trời”

Nửa đêm thức giấc
con tim ho khan
tiếng gõ gấp gao

tiếng gõ không đều

dường như ai
cửa kính
rung lắc

chao ngôi nhà

công tắc đèn bật sáng
máy vẫn lạnh
vòi nước vẫn chảy
con tằm nằm

chong đêm

nửa khuya lại thức giấc
con tim vang lên
ai như tuyệt vọng

ai như kêu gào

xác lá vùi đầy ngõ
xác gió giần giật trời
giọt mưa đang hấp hối
sủi bọt
trôi

con đường.

MAI THÌN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời