(VNGL – Thơ).
Hơn một lần,
muốn tận hiến
để yêu
Dẫu lặng im
những điều ta chẳng nói
Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông
Rồi mùa sẽ lại vàng bông
ta chỉ còn trơ mình, gốc rạ
hơn một lần, muốn cùng tận, cho nhau
Giữa đồng chiều, nặng nợ
nhớ thương, vơi lại đầy…
tình yêu sâu mắt trong, đến thế!
TRÚC PHÙNG
