(VNGL – Thơ).
(Là chuyện thuộc về một trăm năm trước)
Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau
Đêm
Bung từng cánh sóng vào vùng Đá Nhảy
Có thể một trăm năm trước
Biển tắm gội với loài mây hoang thai
Chẳng lệch khắc giờ nào cả
Nên bây giờ có một gã thi sĩ muốn về quê đi chăn trăng
Phơi trái tim lạnh trên ngọn cây thập giá gần bờ biển
Gã thi sĩ giăng đôi mắt từ Lệ Thủy đến phía Tây sông Kiến Giang
Những đứa trẻ bây giờ đã ngủ yên
trong những ngôi nhà lúp xúp ở thị trấn nhỏ
Có đứa vừa chép miệng tiếc nuối đám mây hồng
vừa bay khỏi thành Cổ Lũy
Sợi dây cũng vừa thoát ra khỏi những đốt tay kẹp chặt
Buồn vừa rụng theo
Năm bảy lóng
Gã thi sĩ đã không còn giăng được thêm
Ngược về phía bên kia thành Cổ Lũy
Gã bắt đầu dùng miệng mà bứt trăng
Từng sợi
Từng sợi
Gã bứt ra từ trái tim rất lạnh trên kia
Trái tim nằm cuộn tròn từng sợi len gió
Lạnh quá
Thi sĩ cuộn tròn trong thơ
Siết chặt
Trăng vỡ chìm mây mắt
Trong một đêm như đêm nay
Không có trăng
Tôi nghe người chị kể lại
Hôm ấy có hai mươi tám mảnh trăng
vừa bay đến biển Quy Hòa.
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
