(VNGL – Thơ).
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị
Trưa nàng ngồi ăn cơm một mình
Mường tượng ta ngồi bên và so đũa
Nàng đã lùa nụ cười ta – nhai và nhai thật kỹ…
LÊ VĂN HIẾU
(VNGL – Thơ).
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị
Trưa nàng ngồi ăn cơm một mình
Mường tượng ta ngồi bên và so đũa
Nàng đã lùa nụ cười ta – nhai và nhai thật kỹ…
LÊ VĂN HIẾU
Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua
Rão ngày xe đạp cũ
Nao nao mắt nồng
Giỏ xe đèo thêm cún con
Reo xanh từng đốm lá
Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố
Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai