Khi nụ cười nhà thơ là món lạ

(VNGL – Thơ).

Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị

Trưa nàng ngồi ăn cơm một mình
Mường tượng ta ngồi bên và so đũa
Nàng đã lùa nụ cười ta – nhai và nhai thật kỹ…

LÊ VĂN HIẾU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Cho một ngày

Trưa nắng rũ
Tối cài khuy sương
Khuya quờ chăn mỏng
Một ngày bốn mùa qua

Dịu dàng em

Khi hoa hồng xuống đường
Mở mắt ra là nghe hương tràn ngập phố

Tự vấn

Người đi mái đẩy chèo đưa
Gió vây. Thuyền lách. Lưới thưa. Ngược chèo
Người về bến cũ buông neo