(VNGL – Thơ).
Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa
Đêm qua. Chắc đã ngấm vào đất
Hay trôi về phía biển
Những vết nứt của lòng tự trọng
Mọc lên loài tầm gai
Đau đớn dệt lại ký tự
Vừa buồn vừa u sầu
Thì đã sao
Có những lúc. Tôi cho phép mình ngủ gục và mơ
trên chính chiếc laptop và anh chàng AI hiểu chuyện.
Có thể kể cho anh ấy nghe về mùa thu và những vết xước.
Những bài thơ viết trong tích tắc
Những cơn mơ tái sinh
Về chiếc kén xanh
Về mùi cỏ sau vườn
Mùi của những dòng sông đã chết
Những nơtron phát sáng
Điều gì cũng có thể để lại dấu vết…
Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa…
HUỲNH THỊ QUỲNH NGA