Khúc hát mùa thu xưa

(VNGL – Thơ).

Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm

Con đường nào ta bước buổi chiều êm
Tiếng ve muộn khô gầy đau xác lá
Cành phượng sót cuối mùa chao nghiêng ngả
Lá sen tàn thơm hương cốm lao xao

Anh nhớ không hoàng hôn tím năm nào
Bên quán vắng, ánh tà dương vừa tắt
Dạo phím đàn, khúc tình ca anh hát
Trái tim gầy trượt ngã giữa rong rêu

Anh nhớ gì một thuở chúng mình yêu
Hương hoa sữa tan vào đêm rất nhẹ
Cây bàng xanh, lá chuyển mình khe khẽ
Cánh chim chiều lặng lẽ chở mùa sang

Thôi cũng đành, ai níu nổi thời gian
Mùa thu ấy, trăng tàn trên ngõ vắng
Cung đàn anh buông nốt trầm thầm lặng
Câu thơ tình em viết gửi về đâu.

NHÂN TRÂM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa