Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời
sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi
mây trôi sợ gió làm gì
hãy quên cuối đất mà đi cùng trời.

Lỡ say vì chén rượu mời
trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Buông dây bong bóng tuổi tên
mà yêu sắc tím lênh đênh lục bình
mà yêu đồi sỏi ruộng sình
gom bao trầy xước dệt tình mêng mông.

Sánh gì đời biển phận sông
cứ bay theo nắng mà lồng lộng mây
so chi phận cỏ đời cây
cứ đơm hoa trái mà bày tiệc vui.

Lạc trôi về phía ngậm ngùi
thuyền buồm đâu chỉ biết xuôi theo dòng.
Đời bao bến đục bến trong
thì năng chưng cất cho lòng thảnh thơi.

Thong dong dưới ánh mặt trời
biết yêu cuộc sống thì đời mãi xuân.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng