Là chúng ta đấy thôi!

(VNBĐ – Văn trẻ). 

Là chúng ta đấy thôi
Thuở thiếu thời mong mau cao lớn.

Là khi cái đầu vừa chạm ô cửa sổ,
khi bàn tay còn nằm trong vòng ngáp tròn vo,
cái thời chạy ra chòi rơm trốn giấc trưa đuổi bắt
có đứa giẫm vào chân thì khóc thét
đau quá trời ơi!

Là chúng ta ngày hôm qua mơ vươn vai
thoắt thành tráng sĩ, thoắt thành Ông Gióng,
oai vệ, ngang tàng như Dế Mèn thích phiêu lưu.

Là chúng ta đấy thôi
Hôm nay lại mong mình trẻ lại
Hơn một lần, dành hàng giờ để chọn một kiểu tóc trẻ trung,
một bộ váy xinh, một đôi giày cao gót,
để ngồi tô tô vẽ vẽ, che đi những đốm tàn nhang,
những vết nhăn của khóe mắt hằn sâu mệt mỏi
chỉ mong níu giữ chút thanh xuân.

Lại là chúng ta đấy thôi
Giá có gặp nhau chắc chẳng thể cười
kí ức là những muộn phiền muôn lối…

THÙY TRANG
(Trường THPT Quy Nhơn)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…