Mắc nợ quê hương

(VNBĐ – Thơ). 

Lớn lên, mẹ kể:
“Đẻ mày khó nhất chín đứa con”

ngày vượt cạn
nỗi đau sinh tử, mẹ rượt cha

núm rốn chôn đau đáu quê nhà
thương cha một đời giông bão
tìm miếng cơm trong cơn sóng dữ bủa vây
mẹ tần tảo nhặt từng con ốc gạo
nuôi đàn con thân cò lau sậy

mẹ gánh biển lên non
dời non xuống biển
lặn lội chợ xa đồng lầy
hông chai sần đập vỏ xe xơ
níu tình thương chòm xóm
kéo con sông quấn lấy làng

để bây giờ
con nợ đất mẹ quê cha
con xin
kéo cày
trên cánh đồng xưa hoang hóa
trồng bông lau phơ phất ráng chiều tà!

NGUYỄN NGỌC LỐI

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca